MỤC TIÊU CỦA BLOG NÀY (THE PURPOSE OF THIS BLOG) (本博客的目的)

Mục tiêu của blog này là muốn cung cấp cho bạn nhiều tư liệu và hướng dẫn để bạn có thể tự học chữ Hán và cổ văn Hán ngữ. Đây không chỉ là quá trình hướng dẫn giảng dạy cho bạn, mà còn là quá trình mình tự học lại những gì mình đã biết. Ôn luyện lại những cái mình đã biết để củng cố thêm kiến thức cũ, thậm chí có thể tìm ra nhiều phát hiện mới dưới góc nhìn mới từ kiến thức cũ cũng là một niềm vui lớn.

1 - BLOG SẼ KHÔNG CHÚ TRỌNG QUÁ NHIỀU VÀO CẤU TẠO CHỮ HÁN

Nếu bạn chưa bao giờ tiếp xúc với chữ Hán thì hãy tạm gác việc theo dõi blog này. Bạn cần tự học cấu tạo chữ Hán và các cách thức tạo chữ Hán mới. Đây là những nội dung bạn có thể dễ dàng tìm hiểu mà không cần đọc từ đây. Cách sách Hán ngữ đều có kèm phần này nhằm giúp bạn dễ nắm bắt hơn. Những bạn nào còn đang học tiếng Hán hiện đại thì nội dung này các bạn đều đã nắm từ khi mới học. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình sẽ không đề cập đến những điểm quan trọng trong phần này. Trong tương lai, mình sẽ post nhiều về những nan giải trong việc học chữ Hán, ví dụ như chữ Hán có phải là chữ tượng hình không (hieroglyph), khái niệm ideography (chữ thể hiện tư tưởng trực tiếp của con người) có thực sự đứng vững dưới góc độ thể tự học hiện đại (ngành nghiên cứu quy luật phát triển chữ viết của nhân loại) và ngôn ngữ học hiện đại không, hay khả năng ký âm của chữ Hán và vai trò của sự hình thành và phát triển của ngữ âm đối với chữ viết. Những việc này sẽ để sau. Chủ yếu những phát kiến mới mẻ này tới từ "The Origin and Early Development of the Chinese Writing System" của nhà ngôn ngữ học William G.Boltz (Mỹ).

2 - PHẦN NHẬP MÔN

Phần nhập môn của blog sẽ là các bài được trích trong Tân Quốc Văn, một sách giáo khoa ngữ văn dạy học trò rất thịnh hành được xuất bản những năm đầu thế kỷ 20 thời Dân Quốc ở Trung Quốc. Thể văn của sách vẫn là văn ngôn, nhưng được trình bày một cách dễ hiểu và gần gũi với văn nói nên người đọc có thể dễ dàng hiểu thấu nếu các từ được giải thích cặn kẽ. Phần này không được tính là phần đi vào đọc, dịch, và giải thích các văn bản cổ văn vì chúng không thể được tính là văn bản của người xưa viết.

3 - CÁC BÀI TRÍCH DẪN LẤY TỪ CÁC SÁCH GIÁO KHOA CỦA HÁN NGỮ CỔ ĐẠI Ở TRUNG QUỐC VÀ MỸ

A - Văn thời Tiên Tần

Các bài trích dẫn từ các sách kinh điển thời Tiên Tần như Thi kinh, Luận ngữ, Đạo đức kinh, Mạnh tử, Lễ ký, Tả thị xuân thu, Sử ký v.v đều được chọn làm nền tảng để bạn bắt đầu bước vào làm quen với văn bản cổ của Trung Quốc.

B - Văn thời Hán đến Tùy, Đường

Mình sẽ tự chú thích các văn bản và đặc biệt là thơ ca từ giai đoạn này để các bạn có thể tiếp cận với nhiều viên ngọc của văn học cổ đại và trung đại Trung Quốc. Thời Đường là đỉnh cao của văn học Trung Hoa. Việc học và hiểu các văn bản này hết sức quan trọng vì chúng có ảnh hưởng lớn tới văn học Việt Nam.

C - Văn thời Tống đến Thanh

Thời Tống là thời kỳ nở rộ và phát triển của thể từ, mình sẽ giới thiệu không chỉ thơ ca mà còn tản văn của các nhà văn, nhà thơ lớn. Mình sẽ chú trọng tới một vài tác phẩm của các danh sỹ triều Kim vì họ ít được chú ý bởi các sách giáo khoa hiện hành, như văn thơ của Nguyên Hạo Vấn.

D - Văn thời Dân quốc

Đầu thời Dân quốc, Trung Hoa bắt đầu từ bỏ văn ngôn và chuyển sang viết bạch thoại, là thứ ngôn ngữ phản ánh văn nói của người Trung Quốc. Các nhà văn, sử học, và nhà báo viết văn ở một dạng mà phan trỗn giữa văn ngôn và bạch thoại. Hiện thể loại văn này chưa có tên gọi riêng, như nhà nghiên cứu Trần Quang Đức, trong một cuộc trao đổi cá nhân đề xuất, thì có thể gọi là bán ngôn bán thoại (半文半話). Mình sẽ giới thiệu một vài trích đoạn từ các sách mình thích để bạn đọc có thể dễ dàng tiếp cận. Thứ văn này cũng có ưu điểm và nét đẹp riêng cùa chúng. Chúng kết hợp sự tinh túy và hàm súc của văn ngôn cũng như tính dễ hiểu và chuẩn xác của văn bạch thoại. Tựu chung, thể loại văn này chưa nhận được sự chú ý của các sách giảng về văn ngôn ở Trung Quốc.

4 - CÁC BÀI TRÍCH DẪN KHÔNG CÓ TRONG SÁCH GIÁO KHOA TIẾNG TRUNG VÀ DO MÌNH CHÚ THÍCH VÀ DỊCH

Đây là dấu ấn cá nhân của mình trong blog. Ngoài những bài kinh điển mà các bạn có thể tìm trong sách giáo khoa văn ngôn ở Trung Quốc hay phương Tây, mình còn trích dẫn nhiều bài văn mà mình cho là hay nhưng chưa từng được thu dụng nhằm mở rộng phạm vi nghiên cứu văn bản. Các văn bản này được chọn vì nét đẹp của riêng chúng, hay vì chúng thể hiện một lối viết nào đó mà các giáo trình ít đề cập, ví dụ như dẫn dụ nhiều điển tính. Việc cung cấp các văn bản thế này theo mình rất quan trọng vì nó giúp ta vượt ra ngoài phạm vi bó buộc của giáo trình.

Comments